VỀ ĂN CƠM

Thuở nhỏ, bữa cơm là thứ chẳng cần suy nghĩ. Đêm ngày chơi chán chê, rồi cũng có bà có mẹ dọn mâm ra sẵn. Con nít ngoan phụ dọn rồi ăn uống đâu ra đó. Con nít ngỗ nghịch vòi ra đường, vòi đồ chơi, vòi người đút, thậm chí vùng vằng hất đổ…Continue reading VỀ ĂN CƠM

  Cho Hà Lam, cho Mijin Baram, cho tôi, cho tuổi trẻ “… Có những ngày chỉ muốn lao xuống vực sâu Muốn đi vào rừng Muốn nuốt mặt trời cho thủng bụng Muốn đạp con trăng non cho rách chân chảy máu Muốn len lỏi vào bụi sao cho toát mặt sứt đầu …”…Continue reading

1. Góc nhà có một cái móc treo tường, treo tất cả những thẻ dự thi / thẻ ban tổ chức của mình. Cũng hơn chục cái. Hôm mang huy chương vàng UFLL về nhà, theo thói quen cũng treo tiếp vào đó, chả buồn nghĩ ngợi gì nhiều. Qua hôm sau, đi làm về.…Continue reading