The spring soul of the warriors

Anh hỏi em: em có thấy ấm ức không? Chứ anh thì thấy rất ấm ức..

Em chỉ biết nhìn anh và khẽ lắc đầu… Em hay cố tin vào việc: chuyện rủi xảy ra thì vận may sắp đến / mọi điều xảy ra đều có ý nghĩa của nó… Nhưng từ trong thâm tâm, càng ngày em càng chẳng hiểu nỗi cái cách mà thế giới này đang vận hành. Em, anh, và nhiều con người hiền lành khác nữa, cứ phải chịu đựng những cú đá của cuộc sống này. Một đứa con ngoan thì không có nhà để ở. Một đứa chẳng bao giờ ăn bậy ngoài đường cứ mãi bị trúng thực. Một người chạy xe rất đàng hoàng cẩn trọng, cứ bị bắn tốc độ, bị người ta đâm. Đứa chưa bao giờ đụng tới một điếu thuốc thì bị bệnh nặng về phổi… Trong khi ngoài kia, ngoài kia kìa, rất nhiều đứa con hư đang tung tăng trong nhung lụa. Mấy đứa ăn hàng cứ sống khoẻ re. Mấy thằng chạy xe khốn nạn vẫn sống phà phà và đâm người khác ầm ầm. Mấy đứa thuốc lá rượu bia cứ khoẻ như voi. Anh à, em thật sự, thật sự không hiểu nổi thế giới này…

Hỏi em có ấm ức không, em có ấm ức chứ; em đã từng không chỉ ấm ức, mà còn là căm phẫn, uất hận với những gì từng xảy ra với mình. Và em có thể chắc chắn với anh rằng, cái ấm ức đó khiến mình mãi ăn không ngon ngủ không yên. Em chưa phải cắm đinh ốc vào người, nhưng em nghĩ rằng sự nhức nhối trong tâm can cũng chẳng khá hơn, mỗi khi đêm về, mỗi khi mình chìm trong cô đơn và nỗi buồn của đời mình. Em đã mất rất nhiều năm chỉ để nhận ra rằng: ôm ấm ức mãi trong lòng chẳng được bất kì lợi ích gì ngoài việc tự mình chật vật với nhức nhối. Mọi chuyện đã diễn ra như nó phải như thế. Mình mãi không thể quay lại để làm lại. Nhưng mình luôn có quyền kiến tạo, khiến nó trở nên khác đi. Cũng chỉ mới đây thôi, em đã quyết định bỏ đi những ấm ức, từng chút từng chút một.

IMG_9079

Bởi lẽ, mỗi đổ vỡ, đớn đau đều khiến mình cứng cáp hơn, gan lì hơn. Nếu không có những biến cố suốt chừng ấy năm, em đã chẳng mạnh mẽ như bây giờ, mãi chỉ là một đứa lơ ngơ chả biết gì. Nếu không có đợt té xe giãn 2 dây chằng đầu gối, có lẽ em vẫn chạy xe chẳng biết sợ chi, và cũng chẳng biết chuyện gì đã có thể xảy ra. Nếu không gặp bất hạnh về gia cảnh, em đã chẳng khao khát hạnh phúc bình an như bây giờ. Em mong anh cũng vậy, sau mỗi lần té là mỗi lần tự mình đứng dậy, đập tan giới hạn của bản thân. Để dù số phận có mãi đùa cợt mình đi nữa, mình cũng không để cho nó cười vào mặt mình. Để mỗi lần cuộc sống này nghịch hành, chính đôi tay mình phải bê nó trở về đúng quỹ đạo.

Anh thấy đấy, dù anh, dù em có chối bỏ cái Tết này, thì mùa xuân vẫn cứ về. Đường vẫn cứ đông, hoa vẫn cứ nở, trời vẫn cứ đẹp, thì tội gì mình không mở lòng một chút cho có tí rộn ràng. Ngay cả chú xe ôm, bác giữ xe cũng đều chúc năm mới vui vẻ. Cứ vui, từng chút một, cho từng cột mốc anh chạm vào, như tự đi vệ sinh được, tự đi tắm được, tự lên cầu thang… Như thể mình là trẻ con, lớn lại một lần nữa, tập đứng, tập đi, tập chạy một lần nữa. Cũng là một trải nghiệm không thể quên trong đời, nhỉ!

Processed with VSCO with c1 preset

Những con chữ đầu tiên của năm mới, xin được viết cho anh, cho em, cho bạn, cho những ai chưa quen có duyên đọc được, cho tất cả mọi người chẳng may đang chịu nỗi đau nào đó trong cái Tết này. Chẳng có biker nào không té. Chẳng có trái tim mạnh mẽ nào chưa từng tan vỡ. Chẳng có trưởng thành nào quên đính kèm đớn đau. Hơn tất cả, là chính mình cho phép mình vẫn vui sống, vẫn dịu dàng với cuộc đời này, dù nó có dở hơi thế nào đi nữa. Đã đến lúc học bài học khó khăn nhất: sự vị tha. Tha thứ cho cuộc đời này, tha thứ cho người, tha thứ cho bản thân mình.

IMG_3291

Hãy để những vết sẹo dọc ngang trên cơ thể mình luôn mang theo những câu chuyện thật hay, luôn luôn có nghĩa! Đó là minh chứng cho việc mình đã va chạm với cuộc sống này nhiều đến thế nào, sống đủ đầy như thế nào để vẫn tìm thấy hạnh phúc sau những nỗi đau. Như đoá hoa kia, phải cứa mình qua mùa đông khô khốc để bung nở khi xuân về.

Hãy để điều duy nhất không bao giờ bị gãy, bị rạn nứt, bị bó bột, chính là tâm hồn ngoan cường của mình.

Và tôi gọi đó là tâm hồn mùa xuân của những chiến binh!

IMG_6716

All photos captured by my Minolta, with love

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *